báo điện tử TRÁCH NHIỆM do Khu Hội CTNCT Việt Nam Nam California chủ trương

*  hoạt động từ 26/4/2008  *


"Những thông tin trên trang web này thể hiện quyền tự do ngôn luận của người đưa tin; và quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ của người đọc."

     Ư Nga  -  thơ                                                                                                                                                                            

 

LƯU Ư: đ xem các videos trên youtube, xin quí v, quí bn vào google hay google chrome đánh chtrách nhim” trang web trachnhiem s hin ra, t đó chúng ta va xem bài, va nghe nhc và xem videos trên youtube!!!!

&&&

 

https://youtu.be/sglW1FywLM8?list=PL2yY7l5vnochdkdgJSRgv9MfHHAOyu5Lr

Mất Anh Đêm Giáng Sinh/Thơ Ư Nga - Anh Bằng phổ nhạc 

***

Thơ Ư NGA: "Ai Chia Cùng Con?" 2.12.2017 

> nhạc BÙI KIM CƯƠNG 

> Nghị luận chính trị: LÊ THÀNH NHÂN

 KÍNH BÁO

Từ 1.1.2018
tác giả sẽ ngưng gửi bài 
đến những Độc Giả đă mất liên lạc năm 2017.
 
Vị nào không muốn nhận bài nữa xin vui ḷng cho biết nhé!


Qua Đèo Ngang

Bà Huyện Thanh Quan

 

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen lá, đá chen hoa

Lom khom dưới núi, tiều vài chú

Lác đác bên sông, chợ mấy nhà

Nhớ nước đau ḷng con quốc quốc

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia

Dừng chân đứng lại, trời non nước

Một mảnh t́nh riêng, ta với ta.

 

 

Nhạc phần 2/2 bên dưới

 

LỜI NGUYỆN NĂM XƯA

*

Thương yêu về:

Những Chị, Những Em, Những Cháu Bất Hạnh

cùng thuyền, trong đêm Giáng Sinh 1977.

*

Thuyền trôi! Ơi hỡi thuyền trôi

Không c̣n máy móc, ôi thôi chẳng buồm

Thuyền đi chắc thuyền đi… luôn!

Gỗ chi ai đóng, phải khuôn quan tài?

 

Nhẫn cưới giấu dưới dầu chai

Con mân mê, khấn h́nh hài được… yên!

Cướp hiếp từng người cuồng điên

Rưng rưng nước mắt sợ phiên đến… ḿnh.

 

Trời ơi trời ạ tội t́nh

Sao đau đớn quá? Chiến chinh hết rồi!

“Uyên ương” vừa mới sánh đôi

Quê hương bỏ lại, phải rời Mẹ Cha.

 

Lạy Trời cho con được… tha

Phần đời c̣n lại, VUN HOA cho Người

Lau giùm bao lệ biển khơi

Thét giùm Người Khổ đă rời Việt Nam.

Ư Nga.

 

 

NHỮNG CÁNH HOA NÁT

*

Thương về những Thuyền Nhân Bạc Phận trên biển Đông

*

Hăm ba năm cũng đă trôi

Đời ta trú quốc chưa thôi hăi hùng

Ḱa Hoa Cánh Nát, ngượng ngùng

Nh́n em nước mắt, băo bùng cả tâm.

 

Thương em, lệ chảy âm thầm

Ta đau đứt ruột, lâm râm kinh cầu

Tả tơi Hoa, cháu ôm đầu!

Nh́n em, cháu, chị: Cánh Sầu … bầm đen.

 

Trời ơi! Trong cảnh nhá nhem

Tự do, ai một lần thèm, nhớ không?

Máu em thơ, tuổi c̣n hồng

Ta săn-sóc bé sao ḷng nát tan?

Nước từ biển, rửa nghiệt oan

Thương em, trinh tiết ai hoàn được cho?

*

Chị thề vào được bến bờ

Tạ ơn thoát nạn, giữ Cờ Quốc-Gia!

Rửa hờn cái nhục của ta

Xoa em vơi dịu, những là … hôm nay.

 

Da ta, em cấu đi này!

Cấu cho bật máu những ngày em đau

Hoa em từng Cánh nát nhàu

Tâm ta từng phút cũng nào vui hơn!

 

Ư Nga, 24.5.2002.

 

 

 

 Nhạc phần 2/2 bên dưới

 

VIỆT NAM ƠI! 

THƯƠNG LẮM!

 

Em thu gọn ư nghĩ

Đưa vào từng ḍng thơ

Mỗi bài gom một ư

Lửa gom nhiều mà hơ

 

Bàn tay chưa đủ ấm

Trong giá băng xứ này

Thơ viết xong ngồi ngắm

Thầm cám ơn bàn tay

 

Cám ơn một ư chí

Mấy mươi năm vẫn đầy

Giữ t́nh riêng ư nhị

Cho Việt Nam ngày mai.

 

Theo ḍng trôi ngôn ngữ

Em bày cả nội tâm

Cám ơn từng con chữ

Thơ đă trôi âm thầm.

 

Bài thơ đọc bằng mắt,

Câu thơ viết bằng tim

Từ cái giá rất đắt

Mà trang trải nỗi niềm.

 

Việt Nam ơi thương lắm!

Cảm xúc này xin dâng

Bao yêu thương đằm thắm

Thơ ơi hồn lâng lâng!

 

Mạch nước ngầm chuyển động

Im lặng cùng khoảng không

Em theo từng lượn sóng

Gọi người tháo cùm gông.

 

Vần thơ gieo uất ức

Nói giùm hồn trùng khơi

Mỗi bài là một sức

Việt Nam! Việt Nam ơi!

 

Ư Nga

 

 

 

LẠI MỘT GIẤC MƠ

 

Chổi cùn, rế rách vào mơ

Đống rơm, đụn rạ, đê bờ cỏ xanh

Khói lam tỏa đẹp mái tranh,

Áo the, yếm thắm mong-manh gió chiều.

 

Mẹ già cười đẹp bao nhiêu

Em thơ thỏ thẻ bấy điều dễ thương

Nửa chừng hoa sứ mất hương

Giấc mơ đứt đoạn c̣n vương… chổi cùn!

*

Khói Quê củi ẩm Mẹ đun,

Xứ người tuyết giá, con ngun-ngút thù

Mấy mươi năm, đă thoáng vù

Con chưa về được, tuổi thu Mẹ chờ

Chổi cùn, rế rách… thờ ơ,

Đống rơm, đụn rạ… chỉ thơ con về

 

Ư Nga

 

 

*Nói lái: 

-BẬU ĐẾN > ĐẬU BẾN

-TIỀM THỦY ĐỈNH > ĐIỀM... TỈNH

AI CHIA CÙNG CON?

*

(Trích tuyển tập sẽ xuất bản: THƯƠNG NHỚ LẮM MẸ ƠI!)

*

Tuyết vàng theo ánh trăng khuya
Thoáng thôi, chú sóc phân ra hai hàng
Dấu chân nho nhỏ mịn màng
Điểm tô bóng múa nhịp nhàng nhánh thông.

Gió lơi chi lắm se long
Để đêm nhung nhớ cả đồng nội Quê
À ơi là dạ ủ ê
Đâu bầy vịt nhỏ đẹp mê mẩn hồn?

À ơi! Củ ấu sao tṛn?
Người đi ấp ủ, héo hon ngả về
Mẹ già ốm yếu bên tê
Xót thân bại liệt nhiêu khê ẳm bồng.

Công xưa Mẹ ẳm đêm ṛng
Ru con, dỗ ngủ ḷng ṿng ngoài sân
Bây giờ con trẻ dặm ngàn
Ai ru Mẹ ngủ, báo ân sinh thành?
Thương ơi sinh mạng mong manh
Tấm chăn ai đắp? Quẩn quanh ai cùng?

Mơ chi đến chuyện tương phùng
Phận dân, vận Nước điệp trùng tả tơi.
Ḷng buồn, thương lắm Mẹ ơi!
Nửa đêm về sáng bời bời ruột gan
Vườn trăng thổn thức đêm tàn
Dấu chân sóc, gợi gian nan vận Nhà.

Thơ đề hai chữ GIA GIA
Tâm con thương Nước lệ nḥa ai chia?
Một mai Hán hóa san hà
Bên kia, bên kỉa, bên ḱa ai đau?
Bên nào c̣n kẻ nhắc nhau?
Bên ni tự vấn, Cà Mau ai c̣n:
Thủ thành, giữ Đất sắt son
Mà Nam Quan Ải soi ṃn ḷng con?
Làm sao về lại Sài G̣n
Đánh Tàu, dẹp Cộng, bảo toàn giang san?

Chén cơm, viên thuốc ân cần
Làm sao dâng Mẹ miếng ăn cuối đời,
Cho ḷng hiếu thảo thảnh thơi,
Nỗi đau QUỐC QUỐC, may Trời giúp chăng?

Ư Nga, 2.12.2017

 

Ư Nga kính chúc Quư Vị 

Tháng 12 và mùa GIÁNG SINH 

thật vui vẻ, ấm áp

 

Kính chuyển và cám ơn  anh LÊ THÀNH NHÂN

 

Hoa Kỳ Có Thể Rời Bỏ Biển Đông?

Lê Thành Nhân

 

Published 17/11/2017 | By VQ1

Lethanhnhan@vietquoc.org: 

Biển Đông gồm Trường Sa và Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, trước đây được xem như vùng biển quốc tế để các thương thuyền, chiến hạm lưu hành tự do. Từ khi Trung Cộng tự nhận chủ quyền “h́nh lưỡi ḅ chín đoạn”, bồi đắp đảo tân tạo và đặt cơ sở quân sự th́ Biển Đông dậy sóng. Sự căng thẳng giữa  Trung Cộng (TC) và Hoa Kỳ (HK) trên Biển Đông càng ngày càng cao, từ can thiệp ngoại giao, tuần tra quân sự, tập trận bắn đạn thật liên tục xẩy ra trong vùng… Việt Nam, với địa chính trị quan trọng, trở thành tâm điểm để các cường quốc kéo vào quỹ đạo của ḿnh… Vấn đề đặt ra là HK có dám bỏ Biển Đông mà giữ được vị thế siêu cường trong thế kỷ thứ 21 hay không? Từ đó cho ta viễn ảnh về quan hệ Mỹ-Việt  trong tương lai.

 

1) Hoa Kỳ thay đổi chiến lược biển sau Chiến Tranh Lạnh (1945-1991):

Sau khi khối Cộng Sản tan ră năm 1991, chiến tranh lạnh chấm dứt. Năm 1992, HK lập tức thay đổi chiến lược biển toàn diện.  Phân chia những hạm đội hải quân “đóng chốt” tại các eo biển có tuyến hàng hải huyết mạch trên thế giới nhờ các lực lượng HKMH thuộc lớp Nimitz, các đội tàu ngầm và chiến hạm chạy bằng năng lượng nguyên tử, không cần tiếp tế nhiên liệu. 

Riêng tại vùng biển  Tây-Nam Thái B́nh Dương, Mỹ kiểm soát những eo biển huyết mạch nằm trên một chuỗi nối tiếp, dễ dàng và nhanh chóng hỗ trợ nhau khi hữu sự. Những eo biển do Hải Quân Mỹ làm “cảnh sát” gồm: Eo biển  Luzon  (Luzon Strait giữa Philippines và Đài Loan), eo biển Makassar (Makassar Strait giữa đảo Borneo và Celebes Indonesia, nối biển Java và Celebes), eo biển Sunda (Sunda Strait giữa đảo Java và Sumatra Indonesia, nối Ấn Độ Dương với biển  Java); Và eo biển Malacca (Malacca of Strait giữa Mă Lai và Indonesia, nối liền Ấn Độ Dương và Thái B́nh Dương).

Về mặt chiến lược, giữ an ninh những eo biển này tức sẽ giữ được tuyến hàng hải Ấn Độ – Thái B́nh Dương và làm chủ ba chiến lược: giữ an toàn tuyến đường biển chở dầu từ Trung Đông qua Ấn Độ Dương sang Thái B́nh Dương, bảo vệ an ninh tuyến đường thương mại mà Mỹ có 60% lượng hàng hoá đi qua hàng ngày, và bảo vệ các nước châu Á Thái B́nh Dương mà TT Trump cho là “cḥm ngân hà”, đó là vùng đất vàng trong thế kỷ thứ 21.

Những eo biển thuộc Tây-Nam Thái B́nh Dương mà Hải Quân Mỹ  thường xuyên kiểm soát

2)  Muốn thành cường quốc phải là cường quốc biển (Sea Power)

Từ thế kỷ thứ 19, Đô Đốc Hải Quân HK Alfred Thayer Mahan (1840-1914) một chiến lược gia lừng danh của Mỹ mà sử gia  John Keegan người Anh gọi Mahan “là chiến lược gia quan trọng bậc nhất của HK trong thế kỷ thứ 19” (1).  Alfred Mahan khẳng định “chỉ có sức mạnh trên biển mới giúp các nước trở thành cường quốc chứ không phải sức mạnh trên đất liền.” Cuốn The Influence of Sea Power Upon History, 1660–1783 xuất bản năm 1890 của ông là  kim chỉ nam cho những nhà hoạch định chiến lược của các nước thực dân châu Âu đi xâm chiếm thuộc địa.

Theo Mahan, muốn trở thành cường quốc biển, cần những điều kiện như vị trí địa lư của quốc gia tiếp giáp với mặt biển; Có bờ biển đủ rộng và thuận lợi cho hoạt động quân sự, kinh tế và thương mại; Có sức mạnh để bảo vệ vùng biển của ḿnh; Và có phương tiện hữu hiệu cho việc di chuyển trên biển. Lư thuyết đó đă tác động mạnh vào các nước thực dân châu Âu, họ đua nhau đóng chiến hạm vượt đại dương xâm chiếm thuộc địa khắp năm châu bốn bể vào hậu thế kỷ thứ 19 kéo dài đến nửa thế kỷ 20.  Thực dân Anh chiếm Ấn Độ để có Ấn Độ Dương, thực dân Pháp chiếm Việt Nam để có Biển Đông, thực dân Hà Lan chiếm Indonesia xem như chiếm biển Nam Dương v.v..  tất cả đều muốn làm “Cường Quốc Biển” như chiến lược gia Mahan đề xướng.

3) Hoa Kỳ chuẩn bị Siêu Cường Biển

Trong khi chiến lược gia Mahan người Mỹ vạch ra chiến lược “cường quốc Biển” và các nước châu Âu nhanh chóng dùng làm phương châm trở nên những đế quốc Thực Dân xâm chiếm thuộc địa khắp nơi để làm giàu cho mẫu quốc, th́ HK không dùng tàu chiến xâm lăng thuộc địa, mặc dù thừa khả năng. Thế giới lúc đó ngạc nhiên thắc mắc: Lẽ nào Mỹ không muốn thành cường quốc? Hay người Mỹ thấy quyền lợi mà không ham? Thật phi lư, ai cũng biết chủ nghĩa của Mỹ là chủ nghĩa “thực dụng” v́ quyền lợi…

Nh́n vậy mà không phải vậy, Mỹ không tranh cường quốc biển mà chuẩn bị cho vị thế Siêu Cường Biển. HK đang chuẩn bị một kế hoạch lâu dài vững chắc. Nh́n lại lịch sử chiến tranh của nước Mỹ trên thế giới, ta thấy HK rất điêu luyện về chiến lược “đi sau mà về trước”.  

Trong thời kỳ Đệ I Thế Chiến (1914-1918), khi chiến tranh đă qua ¾ đoạn đường chiến binh, tháng 6/1917 Mỹ nhảy vào cuộc chiến. Rốt cuộc, Mỹ nhận thành quả nước thắng cuộc. Thời Đệ II thế chiến (1939-1945) cũng vậy, hai năm đầu Mỹ tuyên bố đứng trung lập, đến năm 1941 Mỹ vào cuộc, cuối cùng Mỹ nắm chủ động thắng cuộc.  Cuộc Chiến Tranh Lạnh (Cold War) tuy cuối cùng chiến thắng Cộng Sản nhưng không vinh dự như hai đại chiến trước v́ hội chứng chiến tranh Việt Nam. Với kinh nghiệm trong ba đại chiến đó, Mỹ đă chuẩn bị rất kỹ lưỡng để bước lên vũ đài Siêu Cường Biển và duy tŕ thế siêu cường của ḿnh về lâu dài sau Chiến Tranh Lạnh.

Qua ba cuộc đại chiến, hễ Mỹ dùng chiến lược “đi sau mà về trước” th́ đạt những chiến thắng lừng lẫy, uy tín ngút trời, nâng vị thế nước Mỹ thành quán quân trên chính trường quốc tế.  Từ trước tới nay, Mỹ chuẩn bị làm siêu cường rất chu đáo, không khoe khoan, bồng bột, háo thắng… Mỹ đă chuẩn bị 4 phương tiện làm Siêu Cường Biển như sau:

Thứ nhất, về Tàu Ngầm (Submarine), chiếc tàu ngầm đầu tiên do Nga sáng chế bởi Yefim Nikonov và đưa vào phục vụ chiến tranh từ năm 1720.  Nửa thế kỷ sau, năm 1775 Mỹ nghiên cứu tàu ngầm “Turtle”  một người lái (2). Khi chiến tranh Nhật-Mỹ tại Trân Châu Cảng (1941) th́ Tàu Ngầm Mỹ tham chiến trở thành mũi nhọn trọng yếu đánh đắm hải quân Nhật. Từ đó đến nay, Mỹ không ngừng nâng cao kỹ thuật tàu ngầm về mọi mặt, hiện nay Mỹ có đội tàu ngầm vô địch về số lượng, cũng như chất lượng và khả năng chiến đấu vô song. Tàu ngầm hải quân Mỹ chạy bằng năng lượng nguyên tử, trang bị hoả tiễn tự hành tối tân Tomahawk (3) và trang bị cả hỏa tiễn mang đầu đạn nguyên tử. 

Thứ hai, về Hàng Không Mẫu Hạm (Aircraft Carier), chiếc đầu tiên do Nhật hạ thuỷ là HKMH Hosho vào năm 1922; Hải quân Anh có chiếc HKMH HMS Hermes vào năm 1924 [4]. Ba năm sau, vào tháng 9, 1927 Hải quân Mỹ mới có chiếc HKMH thuộc Lexington-class đưa vào hải quân. Giờ đây khi nói đến HKMH của Mỹ th́ thế giới phải kinh ngạc, với 5 hạm đội (3,4,5,6,7) tung hoành trên khắp năm châu bốn biển. Hải quân các quốc gia trên thế giới tổng cộng có 20 chiếc HKMH th́ Mỹ chiếm 11 chiếc (55%), và mỗi HKMH của Mỹ chạy bằng năng lượng nguyên tử và trang bị vũ khí tối tân gấp bội lần HKMH của các nước khác [5]. 

Thứ ba, về Không Quân, trong thời kỳ đệ I thế Chiến năm 1914, không quân Đức dùng oanh tạc cơ Zipperlins (Airship)  dội bom các mục tiêu khắp châu Âu [6], th́ không quân Mỹ chưa thành h́nh. Năm 1917, Mỹ mới có một đội phi cơ nhỏ hoạt động trong toán American Expeditionary Force (AEF). Thế mà 24 năm sau, 1941 khi Mỹ tham gia Đệ II thế Chiến, oanh tạc cơ của Mỹ bay đen vùng trời và dội bom khắp trên nước Đức. Không những tại châu Âu, mà ở châu Á máy bay B-29 đă có khả năng dội hai trái bom nguyên tử trên đất Nhật kết thúc Đệ II thế chiến. Ngày nay, nói đến không quân Mỹ, những chiến đấu cơ F-16, F-18, F-22 và F-35 đang làm chủ vùng trời thế giới, bên cạnh những máy bay ném bom chiến lược B-52, B1 khổng lồ xuất phát từ từ các phi trường nội địa nước Mỹ có thể bay đến dội bom bất cứ nơi nào trên thế giới rồi trở về với sự tiếp tế nhiên liệu trên không…

Và thứ tư, về bộ binh, binh chủng Thuỷ Quân lục Chiến lừng danh qua bao cuộc đại chiến thế giới, cùng với một lực lượng Bộ Binh hùng hậu được trang bị vũ khí cá nhân và xe thiết giáp tối tân,  những giàn hoả tiễn THAAD làm cho thế giới kinh ngạc… THAAD đặt ở đâu th́ đối phương lên tiếng phản đối v́ sự tối tân và hiệu năng chiến đấu vô song của nó.

Bốn phương tiện chủ động để làm siêu cường th́ Mỹ đều “đi sau mà về trước”,  cộng thêm kinh tế luôn hàng đầu với tổng sản lượng (GDP) năm 2016 hơn 25% GDP toàn thế giới (10), nay Mỹ là Siêu Cường Biển vô địch, bỏ xa các nước châu Âu hằng thập niên, và đi trước TC một phần tư thế kỷ.  Trong những năm tháng tới, nước Mỹ lại càng bỏ xa các nước trên thế giới nhờ vào kỹ thuật tối tân và ngân sách quốc pḥng khổng lồ.  Như vào tháng 9, 2017, Quốc Hội Mỹ đă chấp nhận ngân sách quốc pḥng 700 tỷ USD (năm 2016 chỉ có $523.9 tỷ) chi dùng vào chương tŕnh “từng bước nâng cấp quân đội Mỹ” [7] của TT Trump yêu cầu. Số ngân sách quốc pḥng này vượt quá nửa tổng số ngân sách quốc pḥng của các nước trên thế giới cộng lại. Với tiềm lực đó, nước Mỹ sẽ trở thành Siêu Cường Biển trong hằng thế kỷ tới khó ai sánh kịp.

Các Hạm Đội Hoa Kỳ (2,3,4,5,6 & 7) đang kiểm soát các vùng biển trên thế giới – Nay hạm đội 3 & 7 (Đông và Tây Thái B́nh Dương) cùng dưới một  bộ chỉ huy 

4) Hoa Kỳ hành động ở Biển Đông như thế nào sau Chiến Tranh Lạnh (1992) ?

Không phải giờ này ông Trump cho “Nước Mỹ Trước Hết” (American First) mà từ xưa đến nay Mỹ luôn luôn theo chủ trương có lợi cho nước Mỹ trên hết. Thấy lợi là Mỹ nhảy vào dù hy sinh xương máu, không lợi th́ Mỹ rút lui dù ai có kêu gào giúp đỡ cũng phớt lờ (don’t care).  Chẳng qua những đời Tổng Thống Mỹ trước đây xuất thân chính trị chuyên nghiệp nên họ khéo ăn nói, che được bản chất nước Mỹ mà thôi.  

Tại khu vực châu Á-Thái B́nh Dương, tuỳ theo từng giai đoạn mà Mỹ hành động có lợi nhất cho nước Mỹ. Việc bỏ Cam Ranh năm 1975 nay trở lại đều nằm trong tính toán chiến lược của Mỹ.

a) Giai đoạn 1992-2009:

Từ năm 1992, Hải Quân Mỹ đă chủ trương làm chủ những eo biển chiến lược sinh tử trên Ấn Độ -Thái B́nh Dương như đă đề cập ở trên, cùng thời kỳ ấy HK đă chuẩn bị liên kết vùng Đông Nam Á bằng cách ngấm ngầm ủng hộ Indonesia đẩy mạnh sinh hoạt của Hiệp Hội Các Nước Đông Nam Á  gọi tắt là ASIAN [9].  

Mặc dù vậy, trong thập niên năm 1990,  nhận thấy TC đang đối phó với đói nghèo, c̣n loay hoay trong thềm lục địa, chưa có khả năng đặt chân ra Biển. Các nước vùng châu Á-Thái B́nh Dương đang ngập lặn trong chiến tranh giữa các nước Cộng Sản “anh em” tranh dành lư thuyết Mác-Lê lỗi thời (VN đánh Cambodia, TC đánh VN).  Nh́n chung, khu vực này như “mớ ḅng bong”. Mỹ thấy không có lợi về thương mại, nhúng tay vào thêm rắc rối, chi bằng âm thầm giữ những eo biển quan trọng trên Biển để bảo đảm tuyến hàng hải là đủ. Thậm chí quay mặt để các nước Đông Nam Á tự cấu xé lẫn nhau hầu rảnh tay khai thác túi vàng đen dầu lửa ở Trung Đông. 
Chính sách của Mỹ lúc đó là cố làm chủ những mỏ dầu to lớn đại ở vùng Vịnh và tập trung  phát triển nền kinh tế  kỹ thuật điện tử “hight tech”.  Từ  đó những máy vi tính ra đời bằng bộ óc thông minh của con chíp điện tử microprocessor,  kỹ nghệ “dot com”,  hệ thống internet toàn cầu đưa nước Mỹ bước vào kỷ nguyên kỹ nghệ điện tử làm thay đổi vận hành thế giới, nước Mỹ ở vào thời kỳ kinh tế cực thịnh và nâng cao uy thế trên thế giới.

Dưới thời TT Bush vẫn thấy vùng Châu Á-Thái B́nh Dương chưa phát triển, c̣n ở mức “xóa đói giảm nghèo” không phải là lúc khai thác quyền lợi, cũng như chưa có những đe doạ nguy hiểm cho an ninh nước Mỹ, nên TT Bush lơ là và vắng bóng tham gia các hội nghị quan trọng của khối ASIAN. Chỉ duy tŕ ngoại giao cần thiết, đứng quan sát t́nh h́nh thời cuộc.  Hơn thế nữa, đang đối đầu với chiến tranh chống khủng bố, phải cung cấp tài nguyên và nhân lực cho những cuộc chiến chống khủng bố ngoài nước và tăng cường an ninh nội bộ…

b) Giai đoạn 2009 – 2016:

Năm 2009, là năm TT Barack Obama mới bước vào Toà Bạch Ốc phải đối đầu với trăm ngàn ngổn ngang của TT Bush để lại. Nước Mỹ trong cơn khủng hoảng kinh tế trầm trọng, đang lâm vào cuộc chiến chống khủng bố ở hai chiến trường Iraq và Afghanistan c̣n mịt mù khói lửa, quân khủng bố Hồi Giáo vẫn tiếp tục khiêu khích trên thế giới tự do… Thừa nước đục thả câu, TC đệ tŕnh lên Liên Hiệp Quốc bản đồ tự vẽ  “lưỡi ḅ 9 đoạn”  đ̣i làm chủ 90% diện tích Biển Đông vào giữa năm 2009. Báo hiệu quyền lợi của Mỹ ở Biển Đông và vùng Đông Nam Á bị đe doạ!

Lập tức, TT  Obama liền tuyên bố “Xoay Trục Châu Á” để đáp ứng kịp thời với chiến lược Siêu Cường Biển từng vạch ra sau thời hậu Cộng Sản.

Tháng 7/2010 tại Hội Nghị Diễn Đàn Khu Vực khối ASEAN (ARF) ở Hà Nội, cựu ngoại trưởng Hilary Clinton tuyên bố  “Biển Đông cũng là quyền lợi cốt lơi của Mỹ”,  khởi nguồn chiến lược ngoại giao đối phó với một TC đang hung hăng nổi lên. Lời tuyên bố của bà Clinton làm cho Bộ Trưởng ngoại giao TC Dương Khiết Tŕ nổi giận rời khỏi pḥng họp. Khi trở lại, họ Dương tuyên bố một câu thô lỗ chưa từng có trong ngành ngoại giao “Trung Quốc là nước lớn, các nước khác là nước nhỏ, và đó là thực tế”.  Không lẽ ỷ nước lớn đi cướp các nước nhỏ hay sao, đó là hành động của bọn thảo khấu !

Qua những sự kiện cho ta thấy rằng Mỹ có chiến lược vạch sẵn của vị thế siêu cường. Tuỳ theo t́nh h́nh mà Mỹ biết lúc nào cần đặt ưu tiên hành động để đem quyền lợi cho ḿnh.  

Dưới thời TT Barack Obama thấy âm mưu TC lộ ra rơ ràng, nhất là cuối năm 2014 trở đi, TC bắt đầu có hành động xâm lăng trắng trợn, hiếp đáp các nước yếu trong vùng, đưa giàn khoan HD981 vào vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam, xâm lấn vùng lănh hải Philippines, đơn phương ra lệnh cấm đánh cá trên Biển Đông, hăm doạ các tàu chiến nước ngoài đến vùng biển TC cho là chủ quyền v.v.. Đặc biệt là TC nhanh chóng xây các đảo tân tạo trên vùng biển tranh chấp và ngày đêm lén lút xây căn cứ quân sự, bất chấp luật lệ quốc tế, xem thường “cảnh cáo” của Mỹ. Thậm chí c̣n thử “gan” của TT Obama bằng cách không cho thang máy ra Airforce One để Obama phải  xuống bằng “cửa hậu”.  

Sự phản ứng của Mỹ trong thời gian này tăng lên tùy mức độ. Phần chính chủ yếu về ngoại giao và vận động quốc tế gây sức ép đối với TC. Ban đầu Mỹ tuyên bố trung lập không đứng về phía nào của các nước tranh chấp Biển Đông, nhưng trên thực tế những đ̣i hỏi của Mỹ rất có lợi cho các nước nhỏ đ̣i chủ quyền trên Biển Đông. Cổ động việc “đàm phán đa phương”, trong khi TC chỉ muốn “đàm phán song phương” để dễ dàng ăn hiếp các nước yếu.  Mỹ khuyến khích Philippines đưa TC ra toà phán xét PCA về xâm phạm Biển Đông để quốc tế hóa hành động xâm lăng phi pháp của TC, và đă chiến thắng. Tiếp theo là có những hành động quân sự như cho chiến hạm hải quân tuần tra vào gần 12 hải lư ở các đảo tân tạo của TC để thách thức chủ quyền. Quốc hội HK thường hối thúc hành pháp có hành động quyết liệt hơn ở Biển Đông. Và Các bộ trưởng ngoại giao và quốc pḥng HK đă liên tục viếng thăm thân thiện với các đối tượng trong vùng Đông nam Á như Mă Lai, Singapore, Indonesia, Miến Điện, Việt Nam và nhất là Philippines để tạo đồng minh. 

Nhất là năm 2016, Bộ Trưởng Quốc Pḥng Ash Carter (dưới thời TT Obama) thường đi về vùng Châu Á Thái B́nh Dương, ông đă tuyên bố t́nh h́nh Biển Đông bước sang giai đoạn 3:“Trong giai đoạn ba, quân đội Mỹ giữ vững và phát triển kết quả từ giai đoạn hai. Sẽ có thêm nhiều vũ khí hiện đại được đưa tới châu Á, bao gồm chiến đấu cơ F-35, máy bay trinh sát P-8 và tàu ngầm nguyên tử, máy bay ném bom chiến lược hiện đại cùng các kỹ thuật công nghệ tối tân về vũ trụ và hệ thống Internet. Bộ trưởng Carter tiết lộ quân đội Mỹ c̣n nắm trong tay một số vũ khí mới mà mọi người không thể ngờ tới sẽ được khai triển sử dụng ở châu Á-Thái B́nh Dương.”

Tuy vậy, TC không chịu lùi bước, họ dùng đủ mánh khóe và hành động tiểu xảo để tiến hành xâm lăng, dùng du kích biển, dùng lực lượng bán quân sự v.v.. sử dụng chiến thuật “mềm nắn, rắn buông” để tiến hành làm chủ Biển Đông, họ đă xây “Vạn  Lư Trường Thành” trên biển để làm đầu cầu xuất phát cho quốc sách “Một Vành Đai, Một Con Đường” mà Tập Cận B́nh chính thức tuyên bố trong hội nghị APEC tại Đà Nẵng là “không thể đảo ngược”.

c) Giai đoạn 2017….

Nhận thấy những biện pháp của TT Barack Obama chưa có khả năng đẩy lùi bước xâm lược của Tàu Cộng trên Biển Đông, TT Trump tiếp tục tiến hành chiến lược “Xoay Trục” của TT Obama bằng những bước mạnh hơn. Đến lúc TT Trump phải thực hiện chiến lược Siêu Cường Biển của ḿnh để giữ Biển Đông. Ông đă đề ra chiến lược Ấn Độ-Thái B́nh Dương Tự Do và Rộng Mở mà bốn nước trụ cột là Mỹ-Ấn-Nhật-Úc đang thành h́nh một ṿng đai bao vây kinh tế lẫn quân sự TC. Ông Trump đang t́m cách lôi cuốn những nước có địa chính trị liên hệ vào quỹ đạo của Mỹ, điểm nhắm là Việt Nam. Điều này chúng ta đă thấy khá rơ trong chuyến viếng thăm Việt Nam của TT Trump vừa rồi. Cách tiếp cận của TT Trump thấy mạnh hơn, cụ thể hơn và khác hơn so với các đời TT tiền nhiệm. Dĩ nhiên ông sẽ không lập lại cách thức mà các đời TT trước đă thực hiện không có kết quả.

Các chiến lược gia Ṭa Bạch Ốc chắc chắn thấu triệt rằng: Nếu Mỹ rời khỏi Biển Đông th́ sẽ mất những lợi điểm to lớn như:

– Mất Biển Đông là mất cửa ngơ đường biển và đường hàng không giao lưu với các nước châu Á – Thái B́nh Dương đối với quốc tế.
– Mất Biển Đông xem như chặt đứt móc xích  trên chuỗi dây xích Ấn Độ-Thái B́nh Dương, tuyến đường lưu thông trên biển và trên không bị kiểm soát bởi Trung Cộng.


– Mất Biển Đông th́ HK đă đánh mất vị thế Siêu Cường Biển. Tiếng nói của HK trên chính trường quốc tế không c̣n được tôn trọng. Thế giới có thể trở nên hỗn loạn.

– Mất Biển Đông, kéo theo các nước Đông Nam Á không c̣n niềm tin ở Mỹ, sẽ bổ về quỹ đạo TC, Mỹ xem như mất nguồn khai thác quyền lợi lớn nhất trong thế kỷ 21.  Kinh tế hàng đầu của Mỹ bị thách thức, địa vị Siêu Cường Biển bị hạ bệ. 


–  Mất Biển Đông, Mỹ sẽ bị bế tắc giao thương với vùng kinh tế châu Á có GDP chiếm hơn 30% GDP toàn cầu (10), đây là vùng có mức độ kinh tế tăng nhanh nhất thế giới hiện nay với thị trường nhân công rẻ là hấp lực cho giới đầu tư nước Mỹ.

Một HK đă chuẩn bị thế Siêu Cường Biển cả hằng trăm năm, càng ngày càng mạnh, càng hiện đại đang bỏ xa các nước trên thế giới. Ngày nay, Hoa Kỳ có uy thế tuyệt đối về mọi mặt chính trị, kinh tế, quân sự, tin học xứng với vị thế một Siêu Cường Biển vô địch, thử hỏi rằng HK có thể rời bỏ vị trí chiến lược trọng yếu Biển Đông để rồi nhận lănh một hậu quả vô tiền khoáng hậu cho tương lai của nước Mỹ hay không? Chắc chắn không.  

Lời kết:

TT Hoa Kỳ Donald Trump và CT TC Tập Cận B́nh đọc diễn văn về chiến lược của ḿnh tại Hội Nghị APEC Đà Nẵng 11/2017

Hội Nghị APEC năm 2017 tại Đà Nẵng vừa rồi, qua hai bài diễn văn của TT Mỹ Donald Trump và và Chủ Tịch TC Tập Cận B́nh đă mở ra một thế trận chiến lược đối đầu  “Ấn Độ-Thái B́nh Dương Tự Do và Rộng Mở” và  “Một Vành Đai, Một Con Đường” mà Biển Đông là tâm điểm của sự tương khắc đó.  

Cuộc đối đầu này không đơn thuần về quân sự, nó là một trận chiến tổng hợp về kinh tế, quân sự, ngoại giao, tin học…

HK đă ba lần chiến thắng các trận đại chiến trên thế giới trước đây. Lần này Mỹ bước vào cuộc chiến mới với ưu thế tuyệt đối của ḿnh, không có lư do ǵ mà Mỹ thua trận ở Biển Đông. Trừ khi Tập Cận B́nh từ bỏ đấu óc bá quyền Đại Hán để chung sống ḥa b́nh với nhân loại. Nếu không Trung Hoa sẽ gánh một hậu quả khôn lường cho “giấc mơ Trung Hoa” của họ..

Trọng tâm của cuộc đối đầu Trung-Mỹ xẩy ra trên vùng biển Việt Nam, dân tộc ta một lần nữa không thể tránh được cảnh tương tranh này. Đối với TC luôn luôn có dă tâm chiếm nước ta để làm một tỉnh của Tàu như Tân Cương và Tây Tạng, nhà cầm quyền CSVN đang bị TC mua chuộc và  khống chế như một kẻ thừa sai, sự xâm lăng của Tàu Cộng đang tràn ngập nước ta đến mức thậm chí nguy hiểm. Nếu không một thế lực nào đủ sức ngăn chận dă tâm Đại Hán xuống Biển Đông và Đông Nam Á th́ việc mất nước Việt Nam về tay TC khó tránh khỏi. Hiện nay chỉ có Mỹ mới có đủ khả năng ngăn chận TC.

Khi Hoa Kỳ coi trọng Biển Đông như một vị thế chiến lược không thể mất, th́ chắc chắn họ sẽ trở lại vùng châu Á-Thái B́nh Dương mà nước Việt vẫn là cứ điểm quan trọng. Dân tộc Việt cần khôn khéo vận dụng cơ hội này để đuổi TC ra khỏi nước ta. Tách rời sự cấu kết (răng môi) giữ tay sai CSVN và quan thầy TC là bảo vệ tổ quốc và là chặt đứt điểm tựa mà CSVN thường sử dụng để tiếp tục bám quyền cai trị. Được như vậy, công cuộc giải thể chế độ độc tài toàn trị  CSVN thuận lợi gấp bội phần.

Hoa Kỳ, ngày 17 tháng 11 năm 2017

Lê Thành Nhân (lethanhnhan@vietquoc.org)

==========================================

(1) Keegan, John. The American Civil War Knopf, 2009, 272.

(2) https://en.wikipedia.org/wiki/History_of_submarines

(3) https://en.wikipedia.org/wiki/Submarines_in_the_United_States_Navy

(4) https://en.wikipedia.org/wiki/History_of_the_aircraft_carrier

(5) https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_aircraft_carriers_by_country

(6) https://en.wikipedia.org/wiki/Air_force

(7)https://www.cnbc.com/2017/09/18/senate-passes-700-billion-
defense-policy-bill-backing-trump-call-for-steep-increase-in-military-spending.html

(8) https://en.wikipedia.org/wiki/History_of_the_United_States_Navy#World
_War_I_.281914.E2.80.931918.29

(9) https://vi.wikipedia.org/wiki/Suharto

(10)https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_GDP_(nominal)

 

   Ư Nga (thơ)

 

 

 


Sách của Đỗ Văn Phúc có bán trên Amazon